Em gái cõng búp bê

Sau hai chết choc của hai bà bầu con, cứ tối đến bạn dân lại nghe tiếng quạ kêu quác quác dĩ nhiên tiếng khóc rủ rỉ từ căn phòng u ám và sầm uất đó cùng thứ tuyệt nhất còn nghỉ ngơi trong ngôi nhà là nhỏ búp bê phương diện cười…


*

Tiếp nối phần 1 trong series “Thập đại cấm khúc”, từ bây giờ mình sẽ nói tiếp câu chuyện khuất sau bài “Em gái cõng búp bê”, vì tin tức xung quanh bài xích này nhiều yêu cầu mình sẽ bóc ra một bài viết riêng, nhằm tổng hợp vừa đủ câu chuyện về bài bác hát này nhất.

Bạn đang xem: Em gái cõng búp bê

Mỗi lần bản thân nghe mấy bài xích trong "Thập đại cấm khúc" đều cảm thấy rợn người, nổi da gà, một cảm xúc thật khó khăn tả!!! vì vậy, trước lúc nghe đến bạn đề nghị ở trong lòng thái tốt nhất, dìu dịu nhất nhé!

EM GÁI CÕNG BÚP BÊ

Theo như được giữ truyền thì thực chất xuất phát điểm của bài xích “em gái cõng búp bê” là 1 trong bài hát em nhỏ của Zhou Boyang được xuất bạn dạng vào mon 3 năm 1952 với được cho vào sách âm thanh lớp một của Đài Loan.

Tuy nhiên, vào thời điểm năm 2010 một dân mạng tên là Winddevil đã gửi thể vần điệu ngây thơ của “Em gái cõng búp bê” thành một bài xích hát gieo vần đáng sợ như hiện tại, giai điệu bài bác hát được mượn từ bài xích “It’s only the Frairy Tale” của bộ anime Mai-Hime.

Ngay chính tác giả cũng quan trọng ngờ, bài xích hát này lập cập được lan truyền rộng rãi, không dừng lại ở đó trên internet dần dần xuất hiện rất nhiều nội dung bài viết tự xưng là kể lại lai lịch của bài xích hát, thậm chí còn đăng tải tương đối nhiều phiên phiên bản của nó.

Phiên bạn dạng đầu tiên là nói về một cô nhỏ nhắn ở Nhật, bên trên đường đi tìm kiếm mẹ em vẫn lạc mặt đường và chết, sau đó linh hồn em dính và trên người một con búp bê mà lại em có theo. Sau này, búp bê rơi vào hoàn cảnh tay của một bé gái khác, gồm một ngày nhỏ bé gái ôm búp bê đi vào hoa viên chơi thì bỗng dưng nghe búp bê khóc call mẹ…

Phiên phiên bản thứ hai là em gái trong bài bác hát vốn mang tên là Tamaki Kitamura, em là nhỏ thứ của một vị tướng quân, từ nhỏ dại đã xấu xí, càng béo em càng thiếu thẩm mỹ hơn. Cũng chính vì vậy thân phụ em không mê say em, những người khác cũng không người nào muốn lại gần em, bọn họ xem em như 1 thứ bệnh dịch dịch. Lâu dần dần em co rúc vào phòng ko muốn chạm mặt ai, cả chị em và em gái cũng không đủ can đảm lại gần em, lúc đó thứ tuyệt nhất làm chúng ta bên em là 1 con búp bê luôn cười, ôm nó bất kỳ sáng xuất xắc tối.

Đến năm 15 tuổi, bởi vì quá vô vọng với cuộc sống, cô nhỏ nhắn treo cổ tại căn phòng của mình. Rất rất lâu sau, cho tới khi tóc bị rụng xuống sàn, váy trắng nhuộm màu máu đỏ sẫm họ mới phát hiện tại ra tử vong của cô bé.

Xem thêm: Vòng 1 16 Euro 2020 : Đại Chiến Anh, Xác Định Các Cặp Đấu Vòng 1/8 Euro 2020

Mẹ em tỉ ti thảm thiết, mãi sau đây cũng thiết yếu quên được cảnh tượng phụ nữ qua đời, nên không thọ sau, bà cũng ra đi trong tuổi 30 vì lòng tin suy yếu, sức khỏe kiệt quệ. Lúc chết bà sẽ ôm bé búp bê mỉm cười duy độc nhất của Tamaki cùng với hi vọng rất có thể tìm được cô.

Sau hai chết choc của hai mẹ con, cứ tối đến người dân lại nghe tiếng quạ kêu quác quác dĩ nhiên tiếng khóc nỉ non từ căn phòng u ám và đen tối đó cùng thứ tốt nhất còn nghỉ ngơi trong căn phòng là bé búp bê khía cạnh cười…

“Mẹ ơi, con cô đơn quá!’

“Mẹ ơi, sao bà mẹ không ở sát bên con?”

Và để triển khai dịu nỗi lúng túng của đều người, vị tướng mạo quân sẽ khắc khuôn khía cạnh mèo vào nhỏ búp bê tuy thế không tự khắc miệng nhằm tránh phát ra âm thanh. Bé búp bê đã ở trong nhà suốt một trăm năm cho đến khi gia tộc vị tướng tá quân bị tàn sát do chiến tranh. Sau đó, con búp bê cũng trở nên lưu lạc tới nhiều nơi với được một cô bé nhỏ khác mang đến nhà. Một ngày nọ, cô bé mang búp bê ra vườn nhìn hoa anh đào, đùng một phát nghe thấy “Mẹ…. Mẹ ơi!”, cô bé xíu nhìn xuống cùng thấy bé búp bê của chính bản thân mình đang khóc và gọi “Mẹ ơi!”

Phiên bạn dạng thứ ba thì có fan nói thực tế câu chuyện được ẩn dụ sinh hoạt 4 câu đầu:

“Em gái cõng búp bêĐi ra vườn nhìn hoa anh đàoBúp bê òa khóc gọi bà mẹ ơiChú chim trên dây đang mỉm cười haha…”

Con “búp bê” kể tới là một trong những đứa trẻ sẽ “khóc” và hotline mẹ”, “em gái cõng búp bê” là kẻ giết người, “con chim mỉm cười haha” thực ra là nhỏ quạ đen đưa về nỗi bất hạnh, xấu xa, chết chóc, “khu vườn” là nghĩa trang, “hoa” ở đây là hoa dành cho người đã chết. Tác giả đã sử dụng phương pháp viết chèn để đổi khác thứ từ câu chuyện, nói theo một cách khác thứ tự mẩu chuyện bài hát xẩy ra là 3 - 4 - 1 - 2:

Đứa trẻ con khóc và gọi chị em trong quy trình bị giết

Con quạ trên cây chứng kiến sự câu hỏi và phạt ra giờ đồng hồ kêu.

Sau đó, kẻ giết người mang tử thi đứa bé

Ra vườn để chôn dưới gốc cây.

Thật khó để tưởng tượng rằng lời giải thích này khôn xiết đẫm máu cùng tàn nhẫn. Tuy nhiên, điều còn hung tàn hơn lúc kẻ giết bạn được biểu thị là “em gái”, một đứa trẻ em vẫn còn bé dại tuổi.

Sau khi tác giả biết bài xích hát mình chẳng hồ hết được lưu lại truyền thoáng rộng mà còn có nhiều phiên bạn dạng câu chuyện như vậy, cần đã ra mắt đính chủ yếu rằng bài hát này chỉ là bài xích hát bản thân sáng tác tặng bạn, không có bối cảnh lịch sử, giỏi mượn từ câu chuyện dân gian khiếp sợ nào của Nhật cả.

Bài “Em gái cõng búp bê” này được xếp thứ tư trong “Thập đại cấm khúc”, ngày tiếp theo mình đang viết tiếp bài xích “Gía Y” với “Room Of Angel” được xếp máy năm và thứ sáu.


Subscribe to lớn Tiên Hiệp ký / Truyện Ma / Truyện Đô Thị

Get the latest posts delivered right to lớn your inbox